1. Chào Khách! Khi bạn tham gia diễn đàn thương mại điện tử Mua Bán Plus (MB+) xin vui lòng đọc kỹ những điều khoản trong bản nội quy và quy định.... ( Xem chi tiết)
  2. Việc mua một sản phẩm trên mạng, đặc biệt là sản phẩm đã qua sử dụng đôi khi có thể có những rủi ro lớn. Một số lưu ý nhỏ sau đây bạn nên xem qua để đảm bảo an toàn hơn khi mua hàng trực tuyến. ( Xem chi tiết)

Hà Nội Lựa bỏ tâm vướng víu cảnh duyên để chỉ tánh thấy không chỗ trả về

Thảo luận trong 'Thị trường khác' bắt đầu bởi nhankiet93, 23/8/16.

  1. MB+ -
    LỰA BỎ TÂM VƯƠNG VÍU CẢNH DUYÊN ĐỂ CHỈ TÁNH THẤY KHÔNG CHỖ TRẢ VỀ

    Thầy A Nan nghe lời bảo ban thâm thiết của Phật sung sướng rơi nước mắt, vòng tay mà bạch Phật rằng: Tôi nghe diệu âm của Phật Pháp, dù nhận rõ chân tâm thể minh diệu vốn là ruột gan thường trú viên mãn, nhưng chỉ nhận trên pháp âm của Phật nói. Tôi đang dùng tâm vương víu cảnh duyên thỏa mãn lòng ngưỡng mộ Phật. Tôi cũng chỉ nhận thức được một cách mơ hồ chưa dám nhận đó là tâm thuật vốn có của mình, mong Phật xót thương dùng viên âm bảo ban, nhổ gốc nghi ngờ cho tôi được về với đường chánh giác.

    Phật bảo: Các thầy còn lấy tâm vương víu cảnh duyên mà nghe pháp, thì pháp đó cũng chỉ là pháp Tướng vương víu trợ thời, chưa phải nhận được chân pháp Tánh. Ví như có người lấy ngón tay chỉ trăng, người trí nương ngón tay để tìm thấy trăng. Nhưng nếu cho ngón tay là trăng, thì chẳng những bỏ mất mặt trăng mà cũng bỏ mất luôn cả ngón tay nữa, vì ngón tay mà đã tưởng là mặt trăng, thì cũng không biết thế nào sáng, thế nà tối! Nay thầy lấy sự phân biệt pháp âm của tôi mà cho là tâm, thì lúc không có pháp âm, đáng ra thầy phải còn phân biệt! Ví như người ngủ trọ, hết ngủ thì đi, còn chủ quán trọ thì vĩnh viễn ở luôn, không đi đâu nữa. Cũng vậy, nếu thật là tâm của thầy thì không đi đâu, tại sao rời âm thanh thuyết pháp của tôi, cái phân biệt của thầy không còn? Sự phân biệt về âm thanh đã vậy, sự phân biệt sắc, hương, vị, xúc, cho đến các phi sắc, phi không của pháp trần cũng vậy. Rời đối tượng phân biệt ra cái phân biệt của thầy phải thường còn, thì đó mới thật là tâm tánh của thầy. Trái lại, hễ đối tượng không có, phân biệt cũng không còn, thế là tâm tánh của thầy có chỗ trả về, như khách đến rồi đi, không còn là địa vị của chủ nhân thường trú.

    A Nan thưa: Bạch Thế Tôn! Nếu tâm tánh tôi có chỗ trả về, vậy cái chân tâm thể minh diệu Như Lai nói, tại sao lại không có chỗ trả về? Xin Phật thương tình vì chúng tôi bảo ban.
    Phật bảo: A Nan! Cái thấy mà thầy thấy tôi, dù không phải là chân tâm thể minh diệu, nhưng nó là tánh thấy trong sáng chưa nhuốm trần lao. Nó như vành trăng thứ hai chứ không đến nỗi như bóng trăng đáy nước. Thầy hãy chín chắn lắng tai, nay tôi chỉ cho thầy cái nghĩa không chỗ trả về.

    [​IMG]

    A Nan! Đại giảng đường này mở rộng, phương Đông ác lên thấy minh mẫn, đêm ba mươi không trăng mây mù thấy tối đen, chỗ có cửa mở thấy thông thương, chỗ có tường thấy ngăn bít, chỗ có phân biệt được thấy cảnh sắc, chỗ trống tuếch thấy hư không, chỗ bụi cát tung lên thấy mờ mịt, chỗ mưa tạnh mây tan thấy quang.

    A Nan! Thầy đã thấy các tướng biến hóa như vậy, nay tôi trả các tướng ấy về chỗ bản nhân của nó. A Nan! Cái sáng trả về cho ác vì không thái dương thì không sáng, bản nhân cái sáng thuộc về ác, do vậy trả về cho màng tang. Tối đen trả về cho đêm ba mươi. Thông thương trả về cho cửa. Ngăn bít trả về cho tường. Cảnh sắc trả về cho phân biệt. hư không trả về cho khoảng trống. mờ mịt trả về cho cát bụi. quang đãng trả về cho mưa tạnh mây tan. Sự vật người đời tuy nhiều, nhưng không ngoài các thứ đó. Còn cái thấy mà thầy thấy tám thứ đó, thầy định trả nó về đâu? Nếu thầy trả về cho sáng thì lúc không có sáng đúng ra thầy không thấy được tối. Nhưng trước mắt thầy, sáng và tối có sai khác, mà cái thấy của thầy thì không sai khác. Cái có chỗ trả về hẳn nhiên không phải là thầy, còn cái thấy không thể trả về đâu, nếu không phải thầy thìa là ai len vô đó?

    Vậy nên biết rằng: Tâm thầy vốn mầu nhiệm, thanh tịnh sáng láng mà thầy tự mê mờ bỏ mất gốc, nhận chịu luân hồi, thường bị chìm đắm trong biển sanh tử. Thế nên Như Lai gọi các thầy là những người đáng xót thương!

    *
    * *

    TRỰC CHỈ ĐỀ CƯƠNG

    Nghe mà sanh lòng hoan hỷ, sung sướng rơi nước mắt là thành tựu bước đầu Âm hưởng nhẫn của người đồ đệ Phật. Sanh lòng hâm mộ, nhận rõ chân tâm thể minh diệu qua pháp âm Phật, nhưng chỉ nhận một cách mơ hồ, đấy là hiện tượng Nhu thuận nhẫn được phát sanh. Chưa dám nhận chân tâm thể diệu minh là tâm địa vốn có của mình, vì thầy A Nan bấy giờ chưa thể nhập “Vô sanh pháp nhẫn”.

    Nghe pháp mà chỉ nghe bằng tâm vương víu pháp âm dù là pháp âm Phật, thì cũng chưa lắng nghe được pháp Tánh thanh tịnh bản nhiên của vạn pháp vốn có ở lòng mình. Phải tự uống trà mới biết hương vị của trà ngon. Chỉ nghe nói trà ngon thì cái ngon và vị trà không không lẽ hiểu đúng. Nương ngón tay để nhìn trăng, chứ ngón tay không bao giờ là mặt trăng được.

    Dùng tâm phân biệt hấp thu pháp âm Phật, tâm đó không thể là chân tâm, vì nếu pháp âm không còn nữa thì cái tánh “thường trú” cũng đã mất theo, có lẽ nào thầy A Nan lúc bấy giờ đã trở nên người gỗ đá vô tri vô giác! Đối với sắc, hương, vị, xúc cũng vậy. Tiền cảnh lúc có lúc không, nhưng cái tâm thanh tịnh “Vô phân biệt” của con người không vì tiền trần mà theo sanh theo diệt. Phát hiện được cái tâm thanh tịnh “Vô phân biệt” vốn có của mình, Phật gọi đó là “Chân tâm thể thường trú”. Cái đó không có chỗ trả về.

    trần gian, hiện tượng tuy nhiều, nhưng tóm thu không ngoài tám tướng: Sáng, tối, thông, bít, sắc, không, trong, đục.

    Tám tướng đều có thể trả về chỗ sở nhân phát sanh ra nó, nhưng tánh thấy của thầy A Nan nhận thấy tám tướng kia không thể trả về đâu. Rõ ràng cái tánh thấy ấy là của thầy A Nan chớ chẳng phải của ai khác. Tiền trần đối tượng có đến có đi, có sanh có diệt như người “khách”, vì thế ví “khách trần”. Nhận thức chủ thể thẳng tính hiện hữu như “chủ”, do vậy gọi: “Chân tâm thể thường trú”.

    Dù vậy, sự thường trú của tánh thấy chỉ là hiện tượng diễn đạt của chân tâm, chớ chưa phải chân tâm, nên ví vành trăng thứ hai chưa phải mặt trăng thật. Nói cách khác đó là chân tâm bên mặt hiện tượng tùy duyên. Chừng nào nhận thức và thể nhập bản thể bất biến của chân tâm mới gọi là người thấy được mặt trăng thật.

    Ô hô! Pháp hải u huyền trần tâm nan hội! Chân tâm hạo đảng như nguyệt lâm thủy diện, bát khai thủy diện, nguyệt hoàn thâm!


    >> Nguồn : http://kinhphatgiao.net/lua-bo-tam-vuong-viu-de-thay-khong-cho-tra-ve.html
    :

    Chia sẻ trang này

  2. Comments0 Đăng bình luận

Chia sẻ trang này